Một thời, Tôn giả Sàriputta trú ở Maghadha, làng Nàlaka. Rồi du sĩ Jambukhàdaka đi đến, sau khi chào đón hỏi thăm và nói với Tôn giả Sàriputta:

Này Hiền giả Sàriputta, trong Pháp – Luật này cái gì là khó làm?

Xuất gia, này Hiền giả, là điều khó làm trong Pháp – Luật này.

Đối với người đã xuất gia, này Hiền giả Sàriputta, cái gì là khó làm?

– Đối với người đã xuất gia, này Hiền giả, hoan hỷ là điều khó làm.

Này Hiền giả Sàriputta, đối với người đã hoan hỷ, cái gì là khó làm?

– Này Hiền giả, đối với người đã hoan hỷ, điều khó làm là sự thực hành đúng pháp và tùy pháp.

Có lâu không, này Hiền giả Sàriputta, một người đã thực hành đúng pháp và tùy pháp có thể thành vị A la hán?

Không lâu, này Hiền giả.

(ĐTKVN, Tương Ưng Bộ IV, chương 4, Tương ưng
Jambukhàdaka, phần Khó làm, NXB Tôn Giáo, 2001, tr.416)