KINH PHÁP CÚ

23. PHẨM VOI RỪNG

Pháp Cú 323

Ảnh: internet

323. Chẳng phải nhờ voi ngựa,
Ðưa ta đến Niết Bàn,
Chính bậc tự điều phục,
Ðạt đến bờ thênh thang.


Câu chuyện xảy ra khi Đức Thế Tôn ở tại Kỳ Viên, liên hệ đến một Tỳ-kheo từng là quản Tượng.

Một ngày nọ, một vị Tỳ-kheo trước kia từng là quản tượng, đứng bên bờ sông Acirvatì thấy một người quản tượng đang cố gắng huấn luyện một con voi. Thấy người ấy không đạt kết quả, thầy muốn mách nước, bèn nói với các thầy Tỳ-kheo đứng gần:

–   Nếu đánh con Voi ở chỗ này, chỗ này… nó sẽ nghe lời ngay thôi.

Người quản tượng nghe được, làm theo lời, và chẳng bao lâu con voi tuân theo ý ông… Các Tỳ-kheo bạch Phật câu chuyện. Phật cho gọi thầy Tỳ-kheo ấy lên hỏi:

–   Có phải thật ông nói như thế?

–   Bạch Thế Tôn, vâng!

Phật quở:

–   Ngươi vô tích sự, ngươi thi thố tài nghệ với người luyện Voi, luyện thú để làm gì? Không phải leo lên lưng những con thú đó là có thể đi đến nơi muốn đến mà chưa đến được. Chỉ có trong sự tự huấn luyện bản thân mới có thể đến được nơi khó đến. Từ đây ngươi hãy tự điều phục chính mình, đừng làm trò huấn luyện thú như thế nữa.

Ngài nói kệ:

323. Chẳng phải nhờ voi ngựa,
Ðưa ta đến Niết Bàn,
Chính bậc tự điều phục,
Ðạt đến bờ thênh thang.

(bài kết hợp từ Tích Truyện Pháp Cú (Thiền viện Viên Chiếu)
và Thi Kệ Pháp Cú Kinh (Tịnh Minh))

——————————-

Xem thêm: Kinh Pháp Cú