tung-kinh-hay-tri-kinh

Tụng là đọc, tụng. Trì là hành trì. Kinh là lời Phật dạy lưu lại thành văn bản.

TỤNG KINH là đọc, tụng Kinh văn nhằm để hiểu thấu đáo lời Phật dạy trao truyền qua đó. Sau khi Chánh Kiến – Chánh Tư Duy tận tường, hành giả ứng dụng – hành trì lời Phật dạy trong đời sống thường nhật, gọi là TRÌ KINH.

Tụng Kinh là VĂN. Tư duy thấu đáo, hiểu rõ ngọn nguồn ý Kinh là . Trì Kinh là TU. Đó chính là VĂN – TƯ – TU mà Đức Phật đã từng dạy.

Nếu tụng Kinh mà không dùng Trí huệ – Chánh kiến để tư duy thì chỉ là tụng suông, tức VĂN, không được ích lợi gì! Một đứa trẻ biết đọc cũng có thể tụng Kinh điển làu làu không thua kém! Rõ ràng lợi ích đã không có nhưng cớ sao hiện nay đa phần Phật tử lại lầm rằng: tụng Kinh càng nhiều, phước càng lớn? Đáng buồn hơn khi nhiều người nghĩ rằng: ai tụng hay, nhớ nhiều Kinh thì người đó tu giỏi, rồi tự đắc khoe khoang hay thầm cười mãn nguyện mà không hề biết rằng mình đang lạc lối chớ nào có tu hành, Đạo còn dịu vợi xa.

Nếu tụng Kinh (VĂN) mà dùng Trí huệ – Chánh kiến để tư duy, chiêm nghiệm nghĩa lý ẩn tàng thì đó là ; tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở đây tức rơi vào bệnh HỌC PHẬT như đã từng nhắc nhở. Nghịch lý người tu chạy vạy theo hết bằng cấp Phật học (cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ) rồi đến bằng cấp học thuật thế gian để khẳng định vị trí mình trong đội ngũ Tăng đoàn và Phật tử, để được vinh danh là Học giả Phật giáo, Từ điển Phật học “sống”, thậm chí phạm thượng cho là A-Nan thời hiện đại (ý niệm hám danh, ngã… vi tế) đã biến Đạo Phật giải thoát thành môn học thuật thế gian, đường lối tu chơn Giới – Định – Huệ (Tu Phật) tự ngàn xưa nay lầm lạc thành sở tri chướng (Học Phật) cho chấp Ngã – chấp Pháp thêm chất ngất, Pháp vị giải thoát của Như Lai chỉ trên Khẩu thuyết theo ý mê – tâm vọng mà diễn giải sai lạc chớ nào phải tâm hành – Kiến Tự Tánh Phật mà phổ truyền Diệu Pháp. Than ôi! Điển tích “Niêm hoa thị chúng” mà Đức Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni đã tâm ấn mật truyền phó Pháp cho Tổ Ma-Ha-Ca-Diếp kế thừa chính là Diệu Pháp về ĐƯỜNG LỐI TU PHẬT: GIỚI – ĐỊNH – HUỆ mà Ngài đã trao truyền cho chúng sanh hậu thế y Giáo phụng hành, người tu thời nay sao chẳng liễu ngộ Phật ý mà Mê sự lao xao theo sự tướng huyễn bào? Bao đời chư Tổ “dĩ tâm ấn tâm” mà hoằng truyền mạng mạch Phật Pháp tại thế gian chớ nào có ai a dua theo bằng cấp, học vị, danh lợi… tầm thường lắm mùi tục lụy như sạn thốn mắt? Chớ hỏi vì sao hiện nay, Thiện-tri-thức nào có mấy ai! Do đó, bất kỳ ai, kể cả tu sĩ, nếu chỉ VĂN – TƯ mà không TU thì mang chướng ngã HỌC PHẬT, không phải TU PHẬT nên đó không phải là người tu hành chơn chánh. Phước hay Chướng nếu Miệng thuyết mà Tâm chẳng hành? Nhân-Quả theo đó ra sao, tin rằng Đại chúng đã rõ!

Nếu tụng Kinh (VĂN), sau đó dùng Trí huệ – Chánh kiến để tư duy, chiêm nghiệm tận tường ý Kinh () rồi lãnh thọ, tinh tấn hành trì trong đời sống thường nhật, tu Tâm dưỡng Tánh, nhiêu ích chúng sanh thì đó là TU, lợi lạc vô cùng tùy theo căn duyên và tâm lượng của mỗi người. Nên nhớ: Đạo do Tâm hành! Sự hành trì tu dưỡng, công phu thiền định càng cao thâm thì Nghiệp chướng càng tiêu trừ, Trí Huệ càng sáng trong, vạn Hạnh càng sâu rộng, Tánh Phật càng tỏ rạng thì diệu dụng hóa độ chúng sanh trong khôn cùng cảnh giới khắp 10 phương như Chơn Nguyện càng thêm rộng lớn, vô lượng vô biên, bất khả tư nghì.

*** TÓM LẠI

TỤNG KINH không lợi lạc gì! Dẫu có thường xuyên, đều đặn tụng Kinh mỗi ngày 4 thời trước Phật đài đi nữa thì cũng phí công vô ích mà thôi! Như Ngũ giới hay Thập giới của phái cư sĩ tại gia có lẽ ai cũng biết, tuy nhiên nếu không thọ trì thì cái biết đó có ích lợi cho đời sống của mình không? Hay tụng Kinh Vu Lan nói về lòng yêu thương bao la vô điều kiện, công ơn dưỡng dục và đức hy sinh cao cả của Cha Mẹ dành cho con cái, ta có nghĩ đến phận mình đã vuông tròn Hiếu đạo chưa? Nghĩ đến rồi có chuyển thành hành động thiết thực ân cần quan tâm, chăm sóc, hiếu để với mẹ cha bất luận tháng ngày không hay chỉ là “hiếu trong tư tưởng” rồi thôi? Có nỗ lực tu hành để hồi hướng cho song thân, dẫu Người còn hay đã khuất, nói riêng cũng như tất cả Pháp giới chúng sanh nói chung, đền đáp Tứ ơn trong muôn một hay chưa?… Chúng ta hãy tự xét lại mình mà tỉnh ngộ và nhẫn lực tinh tấn!

TRÌ KINH thì muôn phần lợi ích, sai khác tùy tâm lượng thọ trì của mỗi người!

Rốt ráo hơn, TRÌ TÂM tức trưởng dưỡng tâm Từ – Bi – Hỷ – Xả, tinh chuyên Thiền Định (Niệm Phật, Tham thiền, Trì chú)! Công phu miên mật đến NHIẾP TÂM THÀNH GIỚI thì ĐỊNH – HUỆ khai, kiến Tự Tánh Phật!

Ai thống thiết với sự sanh tử vô thường thoáng không hẹn trước, ai xót xa đồng cảm với nỗi khổ của tha nhân và muôn vạn chúng sanh như thể mình đang đồng cảnh ngộ mà nguyện Từ Bi hóa độ tất cả, tiếp gót Như Lai thì chắc chắn người đó sẽ không màng sanh tử mà tự giác nỗ lực tu hành miên mật không mệt mỏi. Ngược lại, a dua vui say thói tục dưới hình tướng Tăng sĩ và danh nghĩa Phật Pháp trên sự cúng dường của đàn na tín thí và niềm tin Tam Bảo của chúng sanh thì chắc chắn Phật chủng không còn, Huệ mạng dứt lìa, khổ đọa muôn kiếp.

Mong tất cả tỉnh tâm TU PHẬT!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên