Duc-Ho-Phap

Bài CHƯỚNG CỦA NGƯỜI TU PHẬT HIỆN NAY, KIẾN GIẢI VÀ HÀNH TRÌ SAI LỆCH TRONG TU ĐẠO… chỉ rõ cái “chướng” và thực trạng tu hành biến tướng của đa số người tu Phật hiện nay nhằm giúp họ tự cảnh tỉnh trên đường tu hành. Điều đó phản ánh tâm ý, tinh thần và trách nhiệm của người tu Phật vốn mỗi người mỗi vẻ do nghiệp lực sai biệt và căn-trí chẳng đồng. Vậy, trước sự thịnh suy của Phật Pháp, người con Phật phải nên thế nào?

Ai cũng biết, đạo Phật là đạo từ bi và trí huệ. Nếu từ bi mà thiếu trí huệ thì sẽ thế nào? Ngược lại ra sao? Do đó, từ bi và trí huệ phải luôn song hành trên chặng đường tu hành của mỗi người con Phật, tại gia cũng như xuất gia. Nghìn tay nâng đỡ, nghìn mắt chiếu soi (nghìn tức nghĩa “vô lượng” vậy) để dìu dắt con khờ (chúng sanh) trở về nẻo giác thể hiện lòng TỪ BI vô lượng; đồng thời cũng sẵn sàng thị hiện tướng quỷ ma – Đức Tiêu Diện Đại Sĩ – để giúp hành giả trong điều phục nội chướng (nghiệp chướng của mỗi chúng sanh), ngoài hàng phục ngoại ma (tà ma ngoại đạo) nhằm hộ trì Phật Pháp, thể hiện đức TRÍ HUỆDŨNG vô biên của Mẹ Quán Thế Âm. Đó cũng chính là Hạnh – Nguyện vô lượng vô biên của chư Phật bao đời. Đức Phật từng dạy rằng: “Các con hãy lấy Giới-luật làm Thầy. Mỗi người hãy tự thắp đuốc Trí Huệ lên mà đi”. Do đó, BI – TRÍ – DŨNG là kim chỉ nam, là đức hạnh không thể thiếu ở mỗi người tu Phật.

Đạo Phật là đạo giải thoát chúng sanh khỏi biển khổ sanh tử luân hồi. Đức Phật đã dạy: “Ta là Người chỉ đường, có đi hay không là do mỗi chúng sanh”. Con đường phạm hạnh Ngài đã đi qua, nay chỉ dẫn chúng sanh tầm về Tánh Phật, nhưng than ôi, bao người tu có mấy ai thực hành đúng như những gì Phật dạy để rồi lầm đường lạc lối mà tự chẳng hay. Lại nữa, vì tánh cố chấp, sân si, ngã mạn, tà kiến, vô minh mà Diệu Pháp Phật ngay trước mắt, họ ngoảnh mặt gạt đi, chẳng muốn thọ trì. Đó là lý do vì sao xưa kia số người tu kiến tánh rất nhiều, tâm ấn tâm nối tiếp bổn hoài chư Phật; còn thời nay thì có mấy ai. Đời mạt tâm chứ chẳng phải mạt pháp. Diệu Pháp của chư Phật hiển bày chân lý, chỉ rõ nẻo tâm thì bất di bất dịch với thời gian và không gian. Ai tu mà thực hành đúng lời Phật dạy thì sẽ giác ngộ giống như Ngài, chẳng sai khác. Trước đây (xưa) vậy, hiện giờ và mai sau cũng vậy. Ngược lại sẽ mãi trầm mê thống khổ. Rõ thấy, đạo Phật thịnh hay suy “trọng yếu” là do nơi tu hành của mỗi người con Phật có chân thật hay không.

Người tu sĩ chơn chánh, tâm Từ Bi Hỷ Xả, vô ngã vị tha:

– Với bản thân, họ phát tâm kiên định, dõng mãnh tinh tấn hành trì đúng lời Phật dạy, đốn bỏ tham – sân – si – mạn – nghi – tà kiến, tham thiền, niệm Phật ngày đêm mà chẳng màng sanh tử. Họ luôn nghe, nghĩ, suy tư đạo lý (văn-tư), không ngừng trau dồi oai nghi phạm hạnh (tu). Họ vun bồi Giới-Đức, tâm chẳng dám sai phạm dù một mảy may niệm bất thiện vi tế. Lỗi lầm họ năng sám hối không dám tái phạm, tâm thường sanh hổ thẹn, tàm quý. Họ không bưng bít, bao che, nguỵ biện tật xấu hay lỗi lầm, sẵn sàng tự tứ trước Tam bảo và chúng sanh thập phương, hướng đến sự toàn thiện đức hạnh. Họ an vui nơi thiền định và Chánh Pháp Phật, lòng hằng tịnh chẳng đắm nhiễm nơi tục trần, Phi Pháp (không phải Chánh Pháp). Họ không trọng danh lợi, tiền – tài – sắc dục… xem như cỏ rác, hạt sạn làm thốn mắt tâm. Họ không lạm dụng Phật Pháp và tín tâm của thập phương Thiện Tín để kêu gọi cúng dường, hùn phước vì bất cứ lý do gì. Họ không a dua theo bằng cấp chướng trái (cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ Phật học), không trọng phẩm vị, chức sắc, hư danh. Họ trực tâm ngay thẳng, chơn chánh, không tà ngụy, hư dối, quanh co. Họ từ “có” mà xả trở về “Không”, từ mê quyết tầm về Giác, nối gót chư Phật.

– Với chúng sanh, họ một lòng trưởng dưỡng tâm Từ Bi Hỷ Xả, lấy niềm vui giải thoát sanh tử của chúng sanh và sẵn sàng hứng chịu nghiệp lực thay cho họ để tâm họ sám hối, thanh an mà quy Phật làm bổn nguyện cho sự tu hành. Thấy sự lỗi lầm, họ lên tiếng khuyên răn, cảnh tỉnh. Thấy sự trái đạo lý, họ giúp người điều phục, hướng thiện. Màn đêm vô minh tăm tối đến đâu, họ dùng ánh sáng từ bi – trí huệ (Phật Pháp) chiếu soi đến đó, một lòng hoằng dương – hộ trì Phật Pháp, nhiêu ích chúng sanh mà chẳng màng sanh tử.

Với Tăng – Ni phá giới, họ không còn xứng đáng là Tăng-Bảo, áo cà sa lẽ ra phải trả lại cho nhà Phật nếu chẳng tự sám hối ăn năn. Nên nhớ áo cà sa không dễ khoác lên người, của thường trụ từ bá tánh thập phương cúng dường không dễ gì thọ hưởng. Nếu không tu hành chân thật, dốc lòng hoằng dương và hộ trì Chánh Pháp, phổ độ chúng sanh thì sao có thể đáp đền “Tứ trọng ơn” trong muôn một (ơn cha me, ơn Tam Bảo, ơn quốc gia-xã hội và ơn chúng sanh vạn loại). Mượn đạo tạo đời, tội muôn kiếp, dẫu Chư Phật hằng thương xót cũng không sao cứu được, bởi nhân quả công bằng. Cũng vậy, mắt thấy, tai nghe những hành vi phá Giới, huỷ hoại Phật Pháp, mượn Đạo tạo Đời  của Tà sư giả tu, người con Phật phải BI – Trí – Dũng dõng mãnh lên tiếng để tiêu trừ lập tức, góp phần gìn giữ sự trong sạch và trang nghiêm ngôi Tam Bảo chung, cho Diệu Pháp Như Lai cửu trụ Ta-Bà. Có câu: “Vàng qua lửa đỏ càng rõ lòng vàng”. Trong sự suy đồi nhân cách và đạo đức thời buổi hiện nay, những tinh hoa Chơn, Thiện và Đạo-vị giải-thoát của Phật Pháp càng giá trị gấp bội phần, hướng hóa trầm mê. Dụng tâm bưng bít, che đậy, sợ “vạch áo cho người xem lưng”, “ai làm nấy chịu, ai tu nấy hưởng” (tâm nhỏ hẹp, vị kỷ), “đừng nhìn lỗi người” (văn tự suông)… đều chẳng phải là tinh thần và trách nhiệm của người con Phật chơn chánh. Lặng thinh câm nín nào khác gì đồng tình, cổ xuý cho cái sai thêm sai mãi, Phật đạo rồi sẽ về đâu? Sống đời thế tục, xã hội và pháp luật còn tôn vinh cho những cá nhân và tập thể sẵn sàng hy sinh lợi ích bản thân vì sự trong sạch của tổ chức chính quyền, ngăn trừ những hành vi phạm tội, góp phần đảm bảo sự công bằng của đời sống nhân sinh… thì nói gì đến Hạnh Nguyện hoằng dương và hộ trì Phật Pháp, làm trong sạch và trang nghiêm chốn Phật môn thanh tịnh. Đó nào phải chuyện thị phi ở đời với tâm địa tham-sân-si thường tình nhỏ hẹp. Đạo Phật thịnh hay suy, trang nghiêm và giải thoát hay ô uế và tục lụy đều chủ yếu do người con Phật có Chánh kiến – tư duy, có tu hành chơn thật và có tâm hộ trì Chánh Pháp hay không mà thôi.

Thực trạng mà bài viết CHƯỚNG CỦA NGƯỜI TU PHẬT HIỆN NAY, KIẾN GIẢI VÀ HÀNH TRÌ SAI LỆCH TRONG TU ĐẠO… nói đến đều tồn tại nhan nhãn trong lòng xã hội hiện nay. Đời sống phạm hạnh giải thoát vốn có của người tu Phật, nay bị biến tướng khôn lường trước mọi cám dỗ của xã hội và dục vọng vô minh của bản thân. Thời đại thông tin, thử hỏi có mấy ai không biết mà tà tâm bưng bít, che đậy hay ngụy biện (?). Hệ lụy là làm mất tín tâm của biết bao người Phật tử. Người chưa biết gì về Phật Pháp hay người sơ cơ còn biết đó là sai phạm, còn người tu Phật trước thực trạng trên sao có thể giả điếc giả câm phớt lờ cho qua chuyện? Có mấy ai lên tiếng thẳng thắn nhìn nhận đó là sai, là phạm để góp phần cảnh tỉnh bao người, trả lại sự trang nghiêm giải thoát vốn có của Đạo Phật tự bao đời. Chúng sanh tầm về Phật Đạo nương tựa là do lòng Từ bi – Vô ngã và đời sống phạm hạnh giải thoát thể hiện nơi oai nghi thân-khẩu-ý của người tu Phật chứ chẳng phải nói suông. Thẳng thắn chỉ rõ và điều phục những cái “chướng” tiềm ẩn trong tâm, cũng như trực tâm nhận rõ những mê lầm, sai phạm đang ký sinh cửa Phật, phổ biến đến mọi người để tự cảnh tỉnh mà tránh lạc mất đường tu, hộ trì ngôi Tam Bảo thế gian luôn trang nghiêm và giải thoát, đó là thể hiện tinh thần Bi-Trí-Dũng của người tu Phật chơn chánh.

Lành thay cho những ai phát tâm Bồ đề kiên cố, tu hành chơn thật, hộ trì Phật Pháp. Xưa Phật tu thế nào, nay cứ y vậy mà tu!

Mong tất cả tỉnh tâm tu Phật!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên

—————————————————-

Tham khảo: