thanh-phat-de-lam-gi

* CÂU HỎI

Ngày xưa khi đi đến một bến sông, Đức Phật và chư đồ đệ gặp một đạo sĩ ngoại đạo. Ngài hỏi đạo sĩ đó đã tu chứng được gì. Đạo sĩ đó nói tu 40 năm thành tựu phép đi trên mặt nước, không ướt bàn chân. Phật quay sang bảo các đồ đệ: Với thần thông đó, Ta chỉ cần tốn vài xu tiền đò, chẳng phải mất 40 năm.

Ẩn dụ này man mác trong nhiều sách và nhiều Tăng Ni đem ra thuyết Pháp, nhưng sau đó cũng lại nói cúng Phật cúng chùa sẽ giàu sang, được phước báu sinh Thiên… Thế thì hiểu hay không hiểu lời Phật dạy, lung lạc hay không lung lạc nhân tâm.

Có một lần trong lễ cầu siêu 100 ngày của người quen, nhà Sư tụng Kinh đó thuyết điều nói trên, nhất là việc cúng chùa mau thành Chánh quả. Tôi hỏi ngay: “Thành Chánh quả là thành Phật phải chăng Thầy. Vậy thành Phật để làm gì vậy?”, vị Sư này không sao trả lời được. Dĩ nhiên mọi việc làm đều lấy một mục đích làm hướng nhắm đến, vậy hướng nhắm đến sau khi thành Phật để làm gì. Để có thần thông ư? Nhiều tôn giáo huyền học có dạy điều này và xem ra dễ đạt hơn. Để cứu nhân độ thế ư? Cứu độ bằng cách nào khi thành Phật, chúng ta sẽ ở Niết Bàn xa xôi nào đó mà tôi cũng chẳng biết nơi đó là đâu, và chẳng Sư sãi nào chỉ rõ vị trí Niết Bàn là chỗ nào với ý nghĩa trong trường hợp này. Để không bị khổ ải chăng? Ham muốn thành Phật là nỗi khổ ải tột cùng và Phật chẳng bao giờ thành cả vì vọng cầu là lọt vào vô sắc giới rồi, làm sao chứng ngộ. Làm những việc để tâm mình khổ sở vì tham cầu mà chẳng đạt được thì quả là mê tâm. Thế mà nhiều Tăng Ni vẫn thuyết như thế và người đời không ít kẻ nghe theo. (Kẻ mê mặc sức múa máy theo người, phút chốc đọa sanh tử. Đó là những người không thấy Tánh, xưng càn là Phật. Hạng chúng sanh ấy phạm tội lớn, phỉnh gạt tất cả chúng sanh đưa vào vòng Ma giới – Huyết Mạch Luận)

Vài dòng mạn đàm, mấy chén trà đã thấm vị. Thế là xong một buổi tối. Xin Kỳ nhân, Dị sĩ, Thượng tọa, Hòa thượng nào lui tới trên diễn đàn này giảng giúp công án: “Tu thành Phật để làm gì?”. Chúng sinh cứ đăm đăm vọng tưởng thành Phật mà chẳng biết thành Phật để làm gì. Chẳng biết thành Phật để làm gì mà cứ bô bô giảng thuyết “Phật là thế này, Phật là thế kia”, hóa chẳng là lời ngoa ngữ hư dối ư! Người tin theo ngoa ngữ hóa chẳng là “kẻ mua trâu vẽ bóng ư!”. Mong chờ lời giải ngộ. 

* PHÚC ĐÁP

Rất hay! Đây cũng là ưu tư của không ít người có tâm cầu Đạo. Thật ra, câu hỏi “THÀNH PHẬT ĐỂ LÀM GÌ?“, hỏi nhưng tự không thể có câu trả lời vì đó là vọng, không ích lợi cho sự tu hành phạm hạnh giải thoát. Vì sao? Vì Phật thật chẳng còn ngã tướng để đối đáp, chúng sanh thì chưa là Phật nên vọng hỏi – tìm cầu, từ đó tự sanh tri chướng! Cầu (thành) Phật tức “tham” cầu, đã tham tức là mê vọng, sao có thể thấy Tánh? Vọng hỏi rồi lại tìm cầu cứ đối đãi trong mải “mê” nên không ích lợi cho sự tu hành hướng đến giác ngộ. Đây cũng chính là thông bệnh của đa phần người tu. Ví như kẻ mê mắt tối làm sao có thể tỏ được “diện mạo đích thực” của Bậc giác ngộ là như thế nào, ấy vậy người tu thời nay lại thường lao xao vọng tâm mê trí Ta Bà thế gian mà thuyết giảng, kiến giải, luận đàm “tâm hạnh, cảnh giới tu chứng của Bậc kiến tánh” trong khi mình chưa liễu ngộ, thử hỏi có nên chăng (?). Đó là chưa nói đến tam nghiệp thân – khẩu – ý vô tình do vọng tự gán vào thân. Nếu chẳng trực tâm Giới Đức trang nghiêm, Thiền Định miên mật, tu hành chân thật đến khi Trí Huệ Vô Sư khai mở, sao có thể “nóng lạnh tự biết”? Chẳng tỏ tâm mà tu Phật, bỏ gốc tầm ngọn, tri kiến hý luận miên man, có ích lợi gì? Do đó, tu Phật hay hướng người đến với Phật đạo chỉ nên gieo Chánh Kiến giác lấy thế gian vạn sự vô thường, sanh tử luân hồi trong chớp mắt, nghiệp tạo theo đó thăng – giáng tùy “nhân” khi tàn hơi mãn kiếp mà khai Chánh Tín rằng THÂN NGƯỜI KHÓ ĐƯỢC – PHẬT PHÁP KHÓ NGHE nên hằng trưởng dưỡng TỪ – BI – HỶ – XẢ, đoạn THAM – SÂN – SI, nghiêm trì GIỚI – ĐỊNH – HUỆ, hành BÁT CHÁNH ĐẠOLỤC ĐỘ trong đời sống thường nhật, nhất tâm chuyên tu THAM THIỀN – NIỆM PHẬT – TRÌ CHÚ trực chỉ Chơn Tâm, khởi TỪ TÂM nguyện chia sẻ, gánh vác khổ nghiệp của muôn vạn chúng sanh mà chẳng nghĩ gì về “mình”, không màng sanh tử. Với sanh tử của bản thân đã chẳng màng thì hỏi còn gì để dính mắc phân ưu, cho nên TU PHẬT rốt ráo là nơi TÂM TỪ – VÔ TRỤ đi tới mãi không thôi. Khi công phu Thiền Định đến VÔ NIỆM sẽ tự khai mở Trí Huệ Vô Sư, kiến Tự Tánh Phật, há còn Tâm – Pháp để kiến lập, luận bàn ngoài TỪ BI VÔ LƯỢNG phổ độ chúng sanh, tiếp nối Hạnh Nguyện Chư Phật?! 

Đường tu Phật chỉ đơn giản thế thôi, theo đó trực tâm hành trì chơn thật, lo gì sớm – tối chuyện tử – sanh trong mai hậu!

Diệu Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật _()_
Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên