Không khó để nhận thấy rằng Phật Pháp hiện nay đã bị lạm dụng không thương tiếc, gây ra những vấn nạn vô cùng nan giải mà bài viết đây chỉ nêu lên những điển hình.

1. Lạm dụng hai chữ “phương tiện”, “tùy thuận” để tổ chức các nghi lễ không phù hợp giáo lý nhà Phật; thậm chí còn hô hào khẩu ngữ “nhập thế” nhằm ngụy biện cho sự phạm Giới của Tăng lữ hiện nay.

– Lễ cưới trong chùa. (xem bài LỄ HẰNG THUẬN CHỐN PHẬT MÔN)

le-hang-thuan

– Nghi lễ cúng sao giải hạn đầu năm: ít nhiều mọi người đều biết việc cúng sao giải hạn vốn không phù hợp với giáo lý nhân quả, nghiệp báo mà Đức Phật đã dạy.

cung-sao-giai-han

Thế nhưng, nhiều chùa vẫn cứ tổ chức, hàng ngàn người đến hẹn cứ chen lấn, xô đẩy nhau đăng ký như cảnh tượng mua bán ngoài thế tục; rồi sẵn sàng nhịn đói, chịu rét, đùn đẩy để tranh nhau một chỗ ngồi được “đồn” là thiêng liêng khi Tăng – Ni hành lễ. Rõ ràng chùa chiền, Tăng sĩ đã lạm dụng hai chữ “phương tiện” đến mức làm cho nhiều người rơi vào “thiên la địa võng” rồi cuối cùng lại tiến thoái lưỡng nan với tà kiến mê tín, trái với luật nhân quả – nghiệp báo tuần hoàn, với giáo lý nhà Phật. Giải hạn nhưng nạn vẫn cứ đến, để rồi tiến thoái lưỡng nan nửa tin nửa ngờ vào những điều mình mong đợi là “dâng sao sẽ được giải hạn”, nhưng rốt cuộc nếu không làm thì tâm lại bất an. Thế là họ cứ mê mải “nhắm mắt” làm điều vô nghĩa trái Pháp mà phía chùa chiền, Tăng sĩ lại không thuyết giảng nhằm thức tỉnh họ tin vào luật nhân quả trả vay, khuyến tấn họ ý thức và chịu trách nhiệm với suy nghĩ, lời nói và hành vi của mình, chỉ dẫn họ làm lành lánh dữ, ăn chay, ngồi thiền, niệm Phật… để cải thiện nghiệp lực, trưởng dưỡng đạo tâm, tu hành theo Chánh Pháp Phật (?). Chùa vẫn cứ ung dung tổ chức một cách công khai bằng các bảng niêm yết “cách tính sao”, “thời khóa các lễ dâng sao giải hạn”, thậm chí các hoạt động này còn thu phí dưới dạng “phiếu công đức”mặc cho bao người ta thán (?). Cũng dễ hiểu thôi, bởi nhờ “phương tiện” “tùy thuận chúng sinh” này mà chùa chiền, Tăng lữ “hái tiền” không ít… Thật là xót xa! Những ngôi chùa, Tăng sĩ như thế đã mượn Đạo tạo Đời, lạm dụng Phật Pháp để cho nạn cúng sao giải hạn xâm thực làm biến tướng đạo Phật. Quý Phật tử nên cẩn trọng, tránh xa.

Su-pham-Gioi-Luat

– Phạm Giới luật mà vẫn ung dung hành đạo với khẩu hiệu “Tinh thần nhập thế”: nhiều vị tu sĩ dù đã cắt ái ly gia, nguyện thoát ly nhà thế tục nhưng vẫn tiếc nuối đeo đuổi đam mê ca hát thuở nào với đầy đủ thể loại: trữ tình, chèo, cải lương…; thậm chí còn phát hành album, lên kế hoạch quảng cáo ra thị trường âm nhạc, tung video clip lên các trang YouTube… để câu “like” (thích). Họ sẵn sàng gạt bỏ Giới luật nhà Phật sang một bên vì “phương tiện” âm nhạc vừa có thể thỏa mãn đam mê ca hát diễn tuồng từ trong máu thịt họ, vừa có thể là bức bình phong an toàn với khẩu ngữ “tùy thuận” hay “nhập thế” hướng mọi người đến với đạo Phật. Thật buồn là lý lẽ cong vạy, ngụy biện tà kiến cho sự phạm Giới, tà mạng này lại nhận được sự đồng tình, ủng hộ của không ít Phật tử. Thậm chí cả Giáo Hội cũng không thấy sự phản hồi tích cực nào trước vấn nạn trên.

2. Lợi dụng khuôn viên của tự viện, chùa chiền mà đứng ra tổ chức hay phối hợp với Phật tử để tiến hành kinh doanh tại chốn Phật môn thanh tịnh. (xem bài KINH DOANH CHỐN PHẬT MÔN)

kinh-doanh-chon-Phat-mon

3. Lợi dụng đức tin và tài vật cúng dường của đàn na tín thí để vinh thân phì da, xây chùa to tháp lớn như cung vàng điện ngọc, y áo lòe loẹt, giường cao chiếu rộng, phương tiện xa xỉ làm hao tốn không biết bao nhiêu tiền của, thốn xót mắt tâm bao người.

su-loi-duong

Thời nay, tu sĩ giữ gìn giới luật nghiêm túc và trai giới thanh tịnh thì quá hiếm, còn những tu sĩ lạm dụng tiền của đàn na tín thí ăn không ngồi rồi, sống hưởng thụ xa hoa, dục lạc hơn cả người thế tục thì chẳng thiếu gì. Đời sống hiện rất khó khăn, tìm kế sinh nhai để làm nên cuộc sống thật vất vả nhường nào cho nên có không ít người lợi dụng thanh danh Phật giáo, niềm tin của Phật tử mà chui rúc vào chùa để mưu tìm lối sống, xem việc xuất gia cao thượng là nghề hái ra tiền chẳng mệt mỏi tốn công, vì vừa có danh là Thích tử lại vừa có lợi được nhiều Phật tử nhẹ dạ cả tin tôn sùng, thần thánh hóa mà cúng dường không nghĩ, chẳng mất một giọt nước mắt, mồ hôi… Quý Phật tử hãy đề cao cảnh giác trước những tu sĩ buôn Phật bán Pháp này. Cần có Chánh kiến, Chánh tư duy trước mọi cử chỉ trong đời sống, trong tu học, trong những lời giảng thuyết, kể cả thân giáo của mọi tu sĩ để phân định xem họ nói và hành có tương ưng hay chỉ giỏi thuyết suông; lời họ giảng có khế hợp với Phật lý; họ có sống đời thiểu dục tri túc, giới luật trang nghiêm, nề nếp Thiền gia không… Từ đó, mọi người dưới con mắt trạch pháp mà phân định rõ đâu Chánh, đâu Tà, ai tu hành chân thật hay giải đãi, giả dối. Đừng góp phần dung dưỡng mà tạo nghiệp không hay.

4. Lạm dụng Phật danh, Pháp danh của chư Phật, chư Tổ để đặt tên cho các buổi sinh hoạt Phật tử, trong các buổi tọa đàm, khai xuân đầu năm, trên băng-rôn, cổng chào… tại các chùa như: Trại “Ca Diếp”, Mừng Xuân “Di Lặc”…

lam-dung-Phat-danh

Người tu Phật nên rõ, trong Thập Nguyện Phổ Hiền thì “Lễ Kính Chư Phật” là trước nhất. Lại nữa, mỗi câu niệm Phật hay Phật hiệu của mỗi một vị Phật đều là những mật chú có công năng vi diệu không thể nghĩ bàn, giúp hành giả phước sanh tội diệt, tự giác – giác tha viên mãn trên lộ trình giác ngộ – giải thoát (xem bài MẬT TÔNG). Do đó, lạm dụng Phật danh, Pháp danh của chư Phật, chư Tổ dù dưới mục đích hay danh nghĩa tốt đẹp gì đi nữa cũng là điều phạm thượng, tối kỵ nên tránh.

5. Lạm dụng hình ảnh Chư Phật, Chư Bồ Tát, Chư Hộ Pháp trong việc kinh doanh của các chủ cơ sở, doanh nghiệp sản xuất.

lam-dung-anh-Phat

– Chẳng hạn, trên nhãn mác của các doanh nghiệp làm nhang, trầm hương… thì ngoài thông tin về thương hiệu, cơ sở sản xuất… còn có in hình Phật, Bồ Tát, hay Hộ Pháp đi kèm. Lẽ nào các vị ấy không biết rằng hình tượng Phật, Bồ Tát chỉ để tôn thờ trong chùa hay ở bàn thờ Phật tại gia mà qua đó, người con Phật sẽ nương theo tôn ảnh mà tầm về Tự Tánh, tu theo hạnh Phật, trưởng dưỡng tâm Bồ Đề? Dùng tôn ảnh ngoài mục đích trên đều là lạm dụng, mang tội bất kính, phạm kỵ phải tránh. Do đó, quý doanh nghiệp lưu ý không sử dụng tôn ảnh Chư Phật, Chư Bồ Tát in trên nhãn mác thương hiệu của mình. Làm vậy tức giữ được lòng tôn kính đối với Chư Phật, Chư Bồ Tát, tâm đạo trên ngành nghề mình mưu sinh; lại giữ cho sự nghiệp kinh doanh của mình là Chánh Nghiệp, Chánh Mạng theo tinh thần Bát Chánh Đạo của nhà Phật, tránh vô tình tạo nghiệp bất kính vướng lụy vào thân. Còn quý Phật tử khi mua nhang về nếu thấy tôn ảnh Phật, Bồ Tát trên nhãn thì đừng theo thói quen xé, bỏ vào xọt rác không nên mà hãy cất giữ hoặc đốt đi, tuy nhiên xin lưu ý vừa đốt vừa niệm Phật.

lam-dung-anh-Chu-Phat

– Tương tự như vậy với các băng rôn, cổng chào, đồng hồ, lịch treo tường… có in hình Phật. Nhiều người thậm chí dùng hình, tượng Phật (như Tổ Đạt Ma, Mẹ Quán Thế Âm…) để trang trí trong phòng khách, phòng làm việc, thậm chí là phòng ngủ… Xin nhắc lại, hình tượng chư Phật, Bồ Tát chỉ để thờ phụng mà thôi. Nếu muốn chiêm ngưỡng thì ra bàn thờ Phật mà tịnh tâm, tu niệm.

*** KẾT LUẬN

Tăng – Ni tu hành phải giữ gìn và xiển dương Giới luật, sống đời phạm hạnh làm thân giáo cho chúng sanh.

Đạo Phật là đạo giác ngộ, giải thoát cho hết thảy chúng sanh. Tuy nhiên, do căn trí, nghiệp lực sai biệt mà chúng sanh ngộ Pháp, giác Tánh sâu cạn chẳng đồng nên Phật dạy “tùy duyên” mà “phương tiện thiện xảo” để dẫn dắt khai ngộ chúng sanh. Tuy nhiên, tùy duyên và phương tiện như thế nào, có “Chánh” hay không, sai khác nằm ở chỗ công phu tu hành chân thật, liễu ngộ Phật Pháp đến đâu của hành giả con Phật. Nếu sự tu hành còn non cạn, Chánh Kiến và Trí Huệ chưa khai mở thì “tùy duyên” rất dễ hiểu sai và lạm dụng để trở thành “tùy tiện”, “phương tiện” sẽ trở nên “trái Pháp” (không đúng Chánh Pháp Phật) khi hành đạo mà tự chẳng biết, cũng bởi do vô minh, ngã chấp mà ra. Có câu: “Bồ Tát sợ Nhân, Chúng sanh sợ Quả”, người tu Phật hãy chân thật tự xét mình liễu ngộ Phật Pháp ra sao, công phu tu hành sâu cạn thế nào, trước khi hành đạo – hoằng pháp có suy nghĩ thấu đáo nhân-quả trước sau việc mình sắp làm hay chưa để tránh khỏi phải vướng lụy vào cảnh “Nhân (tâm) tuy lành nhưng Quả (cách hành đạo trái Pháp) chẳng ngọt” thì không tốt cho mai hậu.

Phật hiệu của Chư Phật và tôn ảnh, tượng Phật chính là Phật Bảo – Pháp Bảo, phải hết sức tôn kính mà thờ phụng và tu trì. Không được tùy tiện, lạm dụng Phật Bảo – Pháp Bảo cho bất kỳ việc gì khác mà chuốc nghiệp vào thân, sẽ khổ về sau, hối hận muộn màng.

Mong tất cả tỉnh tâm tu Phật!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên