sam-hoi-tam

SÁM HỒI TÂM

Chốn thảo lư an cư dưỡng Tánh,
Dốc một lòng nhập Thánh siêu Phàm,
Sắc tài danh lợi chẳng ham,
Thị phi phủi sạch, luận đàm mặc ai.

Tuyết ban mai lâu dài chi đó,
Thân người đời nào có bao lâu,
Nhộn nhàng trong cuộc bể dâu,
Xuân xanh mới đó bạc đầu rồi đây.

Ba vạn sáu ngàn ngày công khó,
Chia phần đem cho đó một hòm,
Của tiền để lại nhi tôn,
Bao nhiêu tội lỗi phần hồn lãnh riêng.

Chốn cửu tuyền khác miền dương thế,
Quỷ ngưu đầu chẳng nể chẳng kiêng,
Tội hành nghiệp cảm liền liền,
Muôn phần thảm độc ghê phen đoạn trường.

Rất thảm thương là đường sanh tử,
Dám khuyên người ngó thử lại coi,
Thân như pháo đã châm ngòi,
Nổ vang một tiếng rồi coi thế nào.

Tiếc công lao biết bao xiết kể,
Sự đáo đầu cũng thế mà thôi,
Trăm năm sự nghiệp phủi rồi,
Minh minh biển khổ, luân hồi cực thân.

Lửa hồng trần lần rần cháy dậy,
Người say mê thấy vậy phải kêu,
Tỉnh tâm xét lại mấy điều,
Kíp tu đạo đức, sau siêu linh hồn.

Sự dại khôn chẳng cần khôn dại,
Trước lỗi lầm sau phải ăn năn,
Biển sâu nước khỏa cũng bằng,
Mây tan gió tịnh, bóng trăng sáng lòa.

Cõi Ta Bà có tòa Cực lạc,
Dòng sông Mê, biển Giác chẳng xa,
Y theo Giáo Pháp Thích Ca,
Tự nhiên Bổn Tánh Di Ðà phóng quang.

Ðã gặp đàng chưa toan dời bước,
Còn tiếc chi chơn bước lờ đờ,
Khuyên đừng đem dạ tưởng mơ,
Trăm năm cuộc thế như cờ bị vây.

Rút gươm Huệ dứt dây tham ái,
Kíp tìm thầy cầu phái quy y.
Kiên trì Ngũ-giới Tam-quy,
Mở lòng từ nhẫn, sân si phải chừa.

(bài do Tổ Huệ Ðăng trước tác vào khoảng năm 1930)

Mong tất cả tỉnh tâm tu Phật!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên