phat-phap-van-dap-6-tai-gia-nhi-xuat-gia

* CÂU HỎI 

Kính Thầy!

Con hiện vẫn còn u mê vướng vào guồng quay của cơm áo gạo tiền lo cho vợ cho con nên con chưa thể buông bỏ được hết thảy, con kính mong Thầy từ bi và hiểu cho con, bản thân con cũng đang không biết nên thế nào là đúng cho mình và gia đình nữa.

Kính Thầy! Nhiều khi con thật tâm muốn buông bỏ vợ con để tìm đến cửa Phật, nhưng nghĩ lại mình làm vậy sẽ là có tội vô cùng mà vướng vào guồng quay của cơm áo gạo tiền lo cho vợ cho con thì không có nhiều thời gian để công phu tu hành. Con thấy mình thật là có lỗi với công ơn to lớn không thể nghĩ bàn của “Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật” vì thương xót chúng sanh mà Ngài thị hiện ở cõi đời năm trược này và sự tin tưởng của Thầy. Con giờ chỉ làm được những điều như: khuyên nhủ cha mẹ con và cha mẹ vợ con cùng cô dì chú bác anh chị em, bạn bè con để mọi người biết đến Phật Pháp, ngày rằm ăn chay đi chùa lễ Phật, phát tâm Kinh sách (những quyển Kinh mà Thầy gửi cho con thì con đã phát tâm đến mọi người hết rồi ạ, trong đó có bố mẹ con, bố mẹ vợ của con, bác của con, em của con, các bạn của con, và con cũng gửi đến cho một Thầy trụ trì ở một xã thuộc tỉnh Thái Bình 5 bộ Thầy ạ. Con cúi xin cảm tạ công ơn to lớn của Thầy), rảnh được buổi nào là con ngồi thiền niệm Phật câu Phật hiệu mà Thầy đã dạy con “Diệu A Di Đà Phật_()_”, đi trên đường con cũng niệm Thầy ạ, đọc sách nghiên cứu để viết bài lên nhóm “Bạn Bè Thích Tu Phật”. Con giờ đã xóa bỏ được những lời nói xấu ác, phỉ báng người khác, con cũng sẽ không chơi với người bạn nào mà trên môi còn nói điều bất thiện mà con khuyên 3 lần không bỏ.

Nhưng kính thưa Thầy, con có linh cảm bản thân là nếu như tình trạng này (hàng ngày vẫn phải làm việc, gặp bao nhiêu là thể loại người và quá ít thời gian cho việc Thiền Định) kéo dài thì con sẽ chẳng đi đến đâu Thầy ạ.

Con kính mong Thầy thương xót con mà chỉ cho con con đường con nên làm thế nào cho đúng với hoàn cảnh của con cho con được rõ với ạ. Con kính cảm tạ công ơn to lớn của Thầy đã dành cho con.

Con kính chúc Thầy luôn luôn An Lạc Tự Tại trong ánh hào quang của Chư Phật.

Kính Thầy!

Diệu A Di Đà Phật_()_ 

* PHÚC ĐÁP

Tất cả đều do nghiệp duyên chiêu cảm nên hãy tùy duyên mà tu Phật, đừng cưỡng cầu phan duyên thêm phiền não tự chướng.

Hãy vuông tròn bổn phận người con, người chồng, người cha trong gia đình, tròn vai trò một người Phật tử chân chính với Đạo Pháp và chúng sanh, lấy công phu tu hành làm đạo nghiệp, chia sẻ khốn khó với tha nhân (bố thí cho họ dưỡng thân trong khốn khó hiện tiền, Pháp thí giúp họ khai tâm quy Phật cho huệ mạng muôn đời) làm niềm vui sống thì dẫu tướng cư sĩ nhưng tâm đã xuất gia, nào có cản trở gì tâm đạo tu tiến. Đó là cách để trả xong hết nợ đời, cũng đồng thời ươm mầm giải thoát cho thắng duyên xuất thế trong mai hậu thì có gì con phải lo lắng ưu tư về đường tu của mình?!

Tu không có nghĩa là cạo đầu đắp y, chấp tướng bỏ Tánh. Nếu chấp chặt sự tướng xuất gia mà buông bỏ trách nhiệm với nợ đời chưa dứt thì chỉ thêm nặng nề nghiệp chướng mà thôi bởi tướng Tăng nhưng tâm tục não phiền thì chỉ e rằng khuấy động Phật môn thanh tịnh, nợ của đàn na tín thí… thì biết thuở nào “siêu”.

Mọi sự cứ để tự nhiên. Khi muôn duyên ở đời đã dứt thì tự khắc tâm duyên xuất gia hoan hỷ vì biết rằng đã đến lúc tiếp gót Như Lai, hoằng khai Phật Pháp, hóa độ chúng sanh mà lòng không chút bợn nhơ ưu phiền thế tục, gia đình. Lúc đó, không ai có thể cản trở nổi bước chân con về với Tự Tánh Phật của chính mình.

Ai cũng có 24 tiếng trong 1 ngày. Sắp xếp ra sao để cân bằng Đời – Đạo mà tinh tấn tu hành thì tùy con tự liệu. Mọi sự do mình, không gì là không thể!

Mong con vững tâm, tinh tấn!

Diệu Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật _()_
Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên

———————————————-

Tham khảo: