kinh-doanh-chon-phat-mon

Có một thực trạng đáng buồn là bấy lâu nay, tình trạng kinh doanh trong Chùa vốn đã không còn xa lạ gì. Hầu hết Phật tử tại gia cũng như xuất gia đều xem đó như một điều tất yếu của quy luật cung – cầu hiện nay mà không tự hỏi, liệu việc kinh doanh chốn Phật môn có đúng Pháp? Và những ngôi Chùa như thế có thật sự là Chùa, là điểm tựa cho chúng sanh thập phương tầm về tu học?

kinh-doanh-chon-phat-mon-2

Thật vậy, cứ đến một trong những ngôi Chùa ở quận trung tâm thành phố Hồ Chí Minh là như đi vào cái chợ, ồn ào náo nhiệt nơi có đủ dịch vụ mua bán Kinh sách, tranh tượng Phật, nhang đèn, cầu siêu… Lại có cả nhà hàng chay kinh doanh ở đó, có cả những người bán rong (sách tử vi, coi bói, tướng số, nhang…) chào mời Phật tử đến viếng chùa. Ngoài ra, còn có cả nhóm người ăn xin lê lết để mong chờ sự bố thí, hay cảnh mua bán động vật (chim, cá, rùa…) phóng sanh trong chùa… Tất cả tạo thành bức tranh vô cùng phản cảm biến một ngôi Chùa vốn phải thanh tịnh, trang nghiêm đúng nghĩa trở thành nơi kinh doanh bát nháo như chốn chợ đời, khiến không ít Phật tử phải lắc đầu ngao ngán.

tu-si

Cần phải rõ rằng, giới tu sĩ xuất gia, Tăng – Ni, là những người nhàm chán sinh tử mà tầm về Đạo Phật, nương theo ánh sáng Phật Pháp để “trên cầu Phật đạo, dưới độ chúng sanh”. Tu sĩ phải nỗ lực tinh chuyên tham thiền, niệm Phật, trì chú, tịnh thân-khẩu-ý, không ngừng trau dồi Giới-Định-Huệ, lấy sự giải thoát sanh tử của mình và chúng sanh làm đại sự. Chuyện thế gian họ không sanh tâm tham đắm, ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy) họ tinh tấn xả ly, sống đời “thiểu dục tri túc, an trú trong Chánh Pháp”, noi theo hạnh nguyện chư Phật mà hoằng Pháp lợi sanh, là bậc mô phạm cho Phật tử tại gia và chúng sanh khắp 10 phương noi theo nương tựa. Đó mới đúng nghĩa “xuất gia”, và những vị tu sĩ như thế mới thật sự là “Tăng Bảo”. Chùa chính là nơi các vị xuất gia tu sĩ như thế tu hành, lẽ nào thiếu sự tôn nghiêm vốn có? Còn giới cư sĩ tại gia, Thiện Nam – Tín Nữ, là những người sống đời thế tục, tìm kế sinh nhai theo tinh thần Bát Chánh Đạo. Họ phát tâm hướng Phật, đóng góp tịnh tài, tâm sức… để góp phần trang nghiêm, hộ trì ngôi Tam Bảo. Vậy, tình trạng kinh doanh chốn Phật môn là do đâu?

  • Về phía tu sĩ: trụ trì, ban lãnh đạo chùa không được phép lợi dụng khuôn viên chùa dưới bất kỳ hình thức nào (cho thuê mặt bằng…) để Phật tử kinh doanh, càng không thể tự đứng ra kinh doanh dưới danh nghĩa Chùa. Đó chẳng phải là trọng trách của một sứ giả Như Lai.
  • Về phía cư sĩ: có thể tìm địa điểm thích hợp cho kinh doanh. Nếu muốn thuận tiện thì tìm chỗ gần chùa nhưng tuyệt đối không nên kinh doanh trong chùa mà trái Pháp, ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm cũng như sự tu hành của Tăng lữ. Nên cự tuyệt với những lời mời của bất kỳ tu sĩ nào (nên biết tu sĩ nào mời hợp tác tức kẻ đó “báng Pháp”).

dot-vang-ma

Mở rộng ra, nạn mê tín dị đoan tồn tại nơi cửa chùa như đốt vàng mã, cúng sao giải hạn trái với nhân quả chí công, dịch vụ cầu siêu mua bán Pháp Phật khi ai có hữu sự… làm biến tướng đạo Phật thì đó chẳng còn đúng nghĩa là Chùa, Tu sĩ chẳng phải Tu sĩ. Quý Phật tử tại gia phát tâm cầu đạo không nên đến đó làm gì, chẳng được ích lợi chi cả, đôi khi còn bị lôi kéo lầm lạc nếu thiếu Chánh tín, tâm thiếu kiên định, thiếu sự am tường Phật Pháp…

xem-kinh

Ngoài ra, chùa nên lập một thư viện Kinh sách để mọi người có thể tới tu học, tìm hiểu Phật Pháp. Từ lợi ích thiết thực này, quý cư sĩ Phật tử tại gia có điều kiện sẽ phát tâm Pháp thí, cúng dường Kinh sách làm phong phú thư viện. Quý Tăng-Ni thủ thư có thể giải đáp thắc mắc, hoặc tặng Kinh sách cho những ai muốn thỉnh về tu học, góp phần rộng truyền Chánh Pháp, phát triển tín tâm Phật tử… Làm như vậy tức trả lại đúng vai trò trọng trách của người xuất gia, vừa giúp trưởng dưỡng đạo tâm và huệ mạng của quý cư sĩ tại gia, lợi lạc muôn phần cho Đời và Đạo.

*** TÓM LẠI

Quốc có Quốc pháp, Gia có Gia quy, Thiền có Thiền quy. Chốn Phật môn, mỗi người tu sĩ cũng như cư sĩ, phải góp phần giữ gìn lấy sự thanh tịnh, giải thoát vốn có.

Tăng – Ni phải tuân theo thiền quy, giữ lấy thân giáo, trau dồi Giới-Định-Huệ để trang nghiêm ngôi Tam Bảo, hoằng dương Phật Pháp, nhiêu ích chúng sanh. Tuyệt đối không được mượn Đạo tạo Đời, lợi dụng cửa chùa, danh nghĩa tu hành mà kinh doanh, góp phần làm biến tướng, mai một đạo pháp, thối tâm người Phật tử…

Người cư sĩ đến chùa lễ Phật cần phải trang nghiêm tâm tướng. Nếu muốn kinh doanh Kinh, tượng, pháp khí… thì nên chọn nơi nào đó ở bên ngoài, đừng viện cớ đủ lý do (như trích đóng góp chùa, khuyến khích mọi người ăn chay, tới chùa…) mà đi ngược với tinh thần Bát Chánh Đạo, tạo nghiệp không hay.

Tu sĩ và cư sĩ làm được thế tức góp phần trang nghiêm Phật Đạo ở đời ngũ trược vậy.

Mong lắm thay!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên