hieu-hanh-vi-tien

Chư Phật từng dạy: “Cha mẹ tức Phật hiện tiền”, “Trong muôn hạnh thì hạnh hiếu đi đầu. Trong muôn tội thì bất hiếu là tội trọng nhất (ngũ nghịch)”. Vậy, hiếu hạnh tức là hạnh Phật.

Kiếp nhân sinh từ khi lọt lòng mẹ ăn chưa no, lo chưa tới đến lúc trưởng thành lo công danh, sự nghiệp và gia đình riêng, hỏi có mấy ai vuông tròn đạo hiếu? Vòng xoáy của cuộc mưu sinh cơm áo gạo tiền sớm tối, cho đến đủ mối duyên ràng buộc và trách nhiệm của cuộc sống gia đình – con cái và xã hội đã khiến ta dường như quá đỗi vô tâm với cha mẹ già. Chẳng hạn, khi con cái ốm đau bệnh tật, ta sẵn sàng túc trực ngày đêm bên con ở bệnh viện; nhưng khi cha mẹ ốm đau, ta có cận kề ngày đêm như với con của mình không, hay qua loa “chú năm, anh ba giúp tôi lo cha mẹ, tôi bận quá…” (?). Thực tế cho thấy có vô vàn lý do để đùa đẩy trách nhiệm và bổn phận. Nước mắt chảy xuôi!

Con người ta khi về già thường sống với hoài niệm. Ký ức tuổi ấu thơ cho đến lúc tóc bạc lưng còng, đủ đắng cay ngọt bùi của nhân tình thế thái… cứ như thước phim quay đi quay lại trong tâm trí người già. Con cái lớn lên có cuộc sống riêng, không muốn vướng bận chúng mà tội nghiệp. Hết lo cho con, lại nghĩ cho cháu, chắt. Sinh tiền, muốn cho con được cơm no áo ấm, học hành đến nơi đến chốn không thua thiệt chúng bạn thì, nếu không biết Phật Pháp, cha mẹ có từ nan việc gì; nghiệp tạo dù biết hay không cứ thế mà chất chồng vì con. Đến khi nhắm mắt cũng không thôi lo, thôi nghĩ cho con – cháu. Cuối cùng khi thác đi, theo nghiệp chiêu cảm mà luân hồi sanh tử trong Lục đạo lẽ thường tình. Nghiệm kỹ, nghiệp cha mẹ tạo, đa phần vì ai ở thế gian này? Tội này cha mẹ lãnh, phận làm con sao có thể vô tâm?

Lành thay, nhớ gương xưa Ngài Mục Kiền Liên tầm phương cứu độ mẹ. Nhờ ơn Phật, hiệp lực của “thanh tịnh Tăng” mà chúng nhơn tội địa ngục được siêu thăng về cõi thiện lành. Nay, phận làm con hãy noi gương xưa mà đền ơn cha mẹ trong muôn một.

  1. Cha mẹ nếu còn sống, hãy quan tâm thương yêu thật nhiều. Hãy gần gũi, trao đổi, chia sẻ để cha mẹ không thấy cô đơn, như khi ta còn nhỏ thường hay ríu rít bên cha mẹ vậy. Tốt nhất hãy hướng cha mẹ tin sâu nhân-quả nghiệp báo mà trường trai, gắng công tu hành, niệm Phật, lạy sám hối… để giải nghiệp, khai tâm, cho chủng tử Phật ươm mầm nảy nở, hạnh lành trưởng dưỡng trong tâm thì mai này ắt đi trong thanh thản, an lạc, thọ sanh về cảnh giới thiện lành tu tiến. 
  1. Bản thân con cái hãy cố tu sửa thân tâm, giới đức năng trì, lạy sám hối, niệm Phật – tham thiền, bố thí – pháp thí, tu tập chánh hạnh rồi trước tiên hồi hướng cho cha mẹ cửu huyền, người còn hay đã khuất, được khai mở tâm đạo, nghiệp chướng mau tiêu trừ, siêu – sanh làm người phước trí để tiếp tục tiến tu Phật; sau đó hồi hướng cho muôn loài chúng sinh được sống trong ánh sáng Phật Pháp, tu hành đúng Chánh Pháp Phật cho đến khi giải thoát. Tâm Phật vô lượng, từ bi cứu độ nào có phân biệt ai thì công phu tu hành nếu có nguyện hồi hướng cũng phải tương ưng mới viên mãn được.

Điều nên tránh là phàm làm việc gì phước thiện rồi cũng đừng nên so đo, tính toán lợi ích cho mình, dù một mảy may. Phước đức, công đức… không cần màng tới, vô ngã mà hành Phật sự, mà tu theo hạnh Phật thì mới thuận với Tự Tánh. Niệm Phật, lạy sám hối cũng đừng tính đếm số lần thì công phu tự miên mật. Lạy sám hối đến khi mệt không thể lạy được nữa, cộng với tâm chí thành niệm Phật thì tội diệt hà sa.

Hiếu đạo không chỉ có một ngày. Tu Phật không thể tính đếm thời gian bởi tu trong từng sát na tâm niệm. Do đó, mỗi ngày đều là ngày để mình tu Phật, để vuông tròn đạo hiếu.

Mong tất cả tỉnh tâm tu Phật!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên

—————————————

Tham khảo: