trao-cu

TRẠO CỬ là một trong năm triền cái chướng ngại sự an tịnh của thân tâm khi hành giả tọa thiền, cản trở công phu tu tiến, giải thoát.

Ngược lại với Hôn trầm trệ chướng, Trạo cử là trạng thái Tâm dao động không ngừng khi hành giả không thể nhiếp Tâm chuyên nhất vào 1 đối tượng là Chánh niệm (niệm Phật) hay Thoại đầu (tham Tổ Sư Thiền) mà miên man vọng tưởng, tạp niệm đan xen từ đối tượng này đến đối tượng khác. Do tâm loạn như thế ngăn trở công phu tiến vào Chánh Định, chướng Đạo giải thoát nên hành giả cần phải nỗ lực tỉnh giác mà nhận diện và đối trị Trạo cử khi tọa thiền.

Khi bị chướng trạo cử tác động, tâm sẽ tán loạn, thân ngồi chẳng yên như Hỏa bốc đầu, khó chịu bức bách… Lúc đó, hành giả chỉ muốn buông bỏ công phu Thiền định ngay lập tức mà thôi! Tuy nhiên, nên biết vọng niệm là tập khí kiến – lậu – hoặc huân tập bao đời, nếu không nhờ tu hành, tọa thiền nhiếp tâm để giải trừ nghiệp chướng, chuyển mê khai ngộ, hà tất nói đến đại sự tu Phật để làm gì (?). Khổ sanh tử luân hồi, nếu chính mình không “tự giác – tự độ” để liễu thoát thì không ai, kể cả Chư Phật, cứu mình được!

Có câu:

Ngựa chạy đường dài mới hay sức ngựa,
Vàng qua lửa đỏ càng rõ lòng vàng.

Chính trong lúc muôn niệm rối ren, chướng ngại tùng khởi thì đó là thời khắc tốt nhất để người con Phật chúng ta phát tâm dõng mãnh tinh tấn, điều phục thân tâm, dụng công tu hành. Khi ấy, hành giả hãy liền mau tỉnh giác tập trung tâm lực nhiếp tâm vào Chánh niệm hay Thoại đầu sao cho chuyên nhất, niệm lực cho miên mật, ngoài ra KHÔNG BIẾT với mọi sự thô tế diễn biến nơi thân tâm thì vọng niệm chướng ngại ắt tự tiêu trừ. 

  1. Nếu hành giả NIỆM PHẬT thì cố gắng sao cho “niệm niệm nối nhau tương tục, đều đặn chuyên nhất, không chậm (dễ bị hôn trầm) cũng không gấp (dễ bị trạo cử). Tâm niệm đến đâu, tai lắng nghe rõ ràng minh bạch đến đó, trí ghi nhận khắc sâu không sót”. Công phu niệm Phật miên mật như thế chắc chắn sẽ không rơi vào trạo cử tán loạn hay bất kỳ chướng ngại nào. 
  1. Nếu hành giả THAM TỔ SƯ THIỀN thì hãy chiếu cố thoại đầu sao cho Chánh Nghi không gián đoạn. Nên rõ, thiếu nghi tình thì “tham thoại đầu” sẽ thành “niệm thoại đầu”, công phu lạc lối. Để chánh nghi không gián đoạn thì tâm khởi thoại đầu sao cho liên tục tiếp nối, không kẽ hở đan xen, nên gọi là “chiếu cố”. Nhờ chiếu cố thoại đầu nên nghi tình miên mật thành khối, với mọi động tịnh trong ngoài của thân tâm đều KHÔNG BIẾT thì chắc chắn sẽ không bị trạo cử hay chướng ngại nào ảnh hưởng, tác động. 

Lưu ý: hành giả không khởi tâm đối trị mà vọng lại sanh vọng, thêm chướng mà thôi. Cứ thế dụng công, lâu ngày công phu thuần thục, hành giả có thể làm chủ thân tâm thì đối với hôn trầm, trạo cử hay bất kỳ chướng ngại nào trên đường tu Phật cũng không còn là quá khó để nhận biết, đối trị và vượt thoát. 

Trong đời sống thường nhật, hành giả nên trưởng dưỡng tâm Từ – Bi – Hỷ – Xả, huân tập Thiện hạnh và Giới đức như đã giảng trong bài viết ĐƯỜNG LỐI TU PHẬT. Nhờ sống đời phạm hạnh, vô ngã – vô cầu, nhiêu ích chúng sanh mà Tâm hành giả luôn Từ Bi tịch tịnh, tràn đầy Hỷ Lạc sẽ giúp cho công phu tọa thiền nhiếp Tâm ít bị trạo cử nói riêng và chướng ngại nói chung, đường tu thẳng lối rộng mở thênh thang…

Mong tất cả tỉnh tâm tu Phật!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên