anh-sang-Phat-Phap

“Các con chớ vội tin lời Ta nói mà hãy dùng Chánh Kiến, Trí Huệ xét suy cho tận tường, thấu đáo. Nếu hợp với đạo lý, lợi mình lợi chúng sinh thì các con hãy tinh tấn thọ trì trong đời sống tu hành”. (Phật ngôn)

Lời Phật dạy còn vang vọng đó, là kim chỉ nam soi đường dẫn lối cho Phật tử muôn đời “tự thắp đuốc Trí Huệ” mà tỉnh giác, tiến tu. Thế nhưng, hiểu và thọ trì lời Ngài dạy rốt ráo đến đâu lại tùy thuộc vào căn trí và túc nghiệp sai biệt của mỗi người, mỗi chúng sanh. Nếu hiểu đúng đắn và thọ trì chơn thật thì lợi lạc vô cùng, không chỉ riêng ai. Còn ngược lại, chỉ e là mầm mống cho Pháp nạn suy vi. Thật vậy! Bệnh THẦN TƯỢNG và THẦN THÁNH HÓA trong giới tu hành đã gióng lên hồi chuông báo động về đường lối tu Phật lệch lạc hiện nay, lan truyền và cộng hưởng không ranh giới làm tha hóa Tín tâm và Huệ mạng của biết bao người, tu sĩ cũng như cư sĩ. Từ đó, hậu vận mạng mạch Phật Pháp tại thế gian sẽ bị hệ lụy khôn lường bởi hàng hậu học kế thừa dẫn dắt nhau tu hành trong lầm đường lạc lối từ thế hệ này sang thế hệ khác. Lý do của thực trạng đau lòng này là gì?

1. THIẾU TRÍ HUỆ, TÍN TÂM LẦM LẠC

vo-minh

Nhiều Phật tử tuy hướng Phật nhưng Tín Tâm còn mờ mịt, thiếu Chánh Kiến – Trí Huệ nên lầm lạc a dua, thần tượng hay thần thánh hóa một vị tu sĩ nào đó đang “nổi danh” mà không cần biết công hạnh tu hành của vị ấy như thế nào, thật là tai hại. Vì sao? Vì tập khí của người thế tục (và chúng sanh) là luôn vọng ngoại theo sắc tướng huyễn bào, với chơn lý giải thoát của Phật-đà thì nghi hoặc mông lung, lại năng chấp lầm tin Pháp – Ngã là thật nên ngũ dục mê say, tham đắm lợi dưỡng sắc thân, hành theo cảm thọ ý tục nên để cho tam độc Tham – Sân – Si sai sử mà tác nghiệp không ngừng thì người tu Đạo giải thoát nếu mê tâm chất ngất, oai nghi – đạo hạnh – tịnh giới chẳng giữ gìn, phóng dật lợi dưỡng không khác gì người thế tục, hỏi đó có phải là bậc chơn tu gương mẫu thiện lành để mình nương tựa? Chiếc áo cà sa không làm nên Thầy tu, đầu tròn chưa hẳn là Thích tử chơn chánh vì lắm kẻ tướng Tăng mà tâm tục dẫy đầy. Do đó, khuyên quý Phật tử chớ vội tin vào những gì “mắt thấy – tai nghe” hay được nhiều người nhắc đến, tuyên truyền, khen ngợi… khiến che mờ “mắt Trí”; đừng để hư danh, sắc phong, phẩm vị hão huyền… lắm mùi tục lụy thế gian khiến mờ mịt Tín tâm mà phó thác Huệ mạng mình gởi lầm cho Tà sư giả tu lợi dưỡng, vô tình chung tay phá đạo Phật truyền thì phải trả đền cộng nghiệp khổ đọa trong mai hậu. Dẫu cho quý Phật tử có duyên lành gặp được Bậc chơn tu đi nữa thì khuyên hãy sanh lòng quý kính, thân cận mà học hỏi, tiến tu bằng Trực Tâm – Trí Huệ của mình như lời Phật dạy (Văn – Tư – Tu) chớ tuyệt đối đừng sanh bệnh “thần tượng, thần thánh hóa” vị ấy mà thêm chướng không hay.

2. NGÃ MẠN, HÁM DANH LỢI

Gần đây, nhan nhãn trên các bài báo, các phương tiện truyền thông là sự kiện Đức Pháp Vương, Nhiếp Chính Vương đến viếng thăm Việt Nam để hướng đạo, cầu nguyện hòa bình, quốc thái dân an…

benh-than-thanh-hoa-trong-tu-phat

Đức Pháp Vương” là danh xưng tôn quý chỉ dành riêng cho Bậc Toàn Giác, tức Đức Phật mà thôi; thế mà thời nay sao lắm kẻ tự xưng, cũng không thiếu người lạm dụng, cưỡng từ đoạt lý để cơ hội, trục lợi cho mình. Tương tự, bệnh “phong Phật, phong Bồ Tát” cũng không còn hiếm thấy hiện nay khi từng “hóa thân” của một vị Phật hay Bồ Tát ở phương xa lần lượt viếng thăm, thâu triệu tín đồ, thọ của cúng dường không mệt mỏi. Rồi hư danh “A Nan thời hiện đại” từ chính tu sĩ tự xưng hay do người gán để tô vẽ ngã mê thêm sắc màu sanh diệt… Tất cả chính là tâm thái ngã mạn cống cao, hám danh, phạm thượng mà chẳng biết tự hổ thẹn – tàm quý, đi ngược lại với tinh thần Vô ngã – Vô trụ – Trí Huệ của nhà Phật. Điều đó cho thấy “bệnh”:

benh-than-tuong-than-thanh-hoa-trong-tu-phat

a. Tu sĩ tôn sùng lẫn nhau hay tự tôn, tự phong theo bản ngã chấp mê của mình.

b. Phật tử “thần tượng, thần thánh hóa” những tu sĩ có bằng cấp Phật học cao, có phẩm vị chức lớn, có danh tiếng trong Giáo hội, Tăng già.

đã diễn ra ngày càng thái hóa nghiêm trọng, từ đó tác động tất yếu cộng hưởng 2 chiều giữa Tu sĩ xuất gia và Cư sĩ tại gia đã khiến cho đường lối tu Phật bị lệch lạc biến tướng, nội bộ Tăng già bị phân hóa, chia rẽ hay hỗn loạn đến đau lòng. Tu sĩ thì mạnh ai nấy chạy vạy theo bằng cấp, danh vị, sự tướng huyễn hoặc của thế gian để khẳng định “mình”, đắp mê bồi ngã cho thế đứng thêm cao mà mê Sự bỏ Tánh, lãng tu thất niệm, hám danh lợi dưỡng sanh tà tư lôi kéo, thu nạp Tín đồ rồi kêu gọi cúng dường, hùn Phước không ngơi nghĩ, cất giữ của riêng, mượn Đạo tạo Đời trên mồ hôi nước mắt và Tín tâm của thập phương Đại chúng. Còn cư sĩ thì do hám danh, vọng ngoại nên xu hướng, quyết tâm chỉ làm đệ tử của vị tu sĩ có uy danh nào đó mà thôi vì kể ra sẽ lắm đỗi tự hào; hoặc mù quáng xem “Thầy là Phật, là Bồ tát; lời Thầy luôn là chơn lý”, nói sao nghe vậy đến nỗi bảo thủ tư tưởng như hun đúc rập khuôn mà chẳng cần nghĩ suy, gạn lọc, tư duy cho tận tường cặn kẽ; lại chẳng tỏ rõ ngụy – chơn xuất gia mà nhắm mắt cúng dường vì tham cầu phước báu… Than ôi! Giới – Định – Huệ đường lối tu chơn tự ngàn xưa chư Phật trao truyền, người tu thời nay hỏi có mấy ai “thật” hành miên mật? Phật tại tâm, Đạo ở trong lòng mà mình còn không thiết tha giữ gìn, trân quý, khai sáng thì tầm cầu Phật ngoài hỏi có ích lợi gì đâu, huống gì là phàm Tăng!

*** KẾT LUẬN

Trước thực trạng đau lòng này, thật cần thiết lắm hồi chuông Bát Nhã ngân vọng khắp 10 phương giúp chúng sanh tỉnh tâm tu Phật. Đời có câu: “Thuốc đắng dã tật, lời thật mất lòng” thì huống gì Diệu Pháp Trực Tâm không quanh co, cong vạy. Đại chúng hãy lắng lòng, tịnh tâm liễu Chánh ý thì quên lời để thọ trì lợi tu, chớ sanh tình chấp, tranh biện mà lao tâm tổn đức!

Đạo Phật là đạo Từ Bi – Trí Huệ! Thiếu Chánh Kiến, Trí Huệ thì Tín tâm bị lầm lạc, dễ rơi vào mê tín, tà ngụy dẫn dắt.

Tu Phật quyết không hám danh, a dua, xu hướng, thần tượng… theo thói tục. Chớ để mắt thấy, tai nghe khiến cho mê lầm, lạc lối. Cẩn trọng 6 căn.

Với Kim khẩu Phật dạy, ta còn phải “Văn-Tư-Tu” thì sá gì lời của phàm Tăng tướng tục, cho dù đó có là Thầy của mình đi chăng nữa. Nếu miệng nói mà tâm chẳng hành thì khác gì Ma thuyết, người đó không phải là hành giả tu Phật.

Người dẫu có khác biệt về quốc tịch, ngôn ngữ, văn hóa, phong tục… đi nữa nhưng một khi đã xuất gia tu Phật, sống và hành theo Hạnh Phật thì tất cả đều phải như nhau: tướng Tăng – tâm Phật cho trọn lành gương mẫu chớ không phải tướng Tăng – tâm Tục mê phàm. Hình ảnh Bậc chơn tu nhất bát tam y sống đời phạm hạnh, thiểu dục tri túc, Giới Đức tinh nghiêm, miên mật Thiền Định, Từ Bi vô ngã – vô tướng hóa độ chúng sanh tự ngàn xưa thời Phật tại tiền sẽ vẫn mãi mãi không bao giờ thay đổi vì đó là chơn hành theo Hạnh Phật, là thân giáo mô phạm của một “Sứ giả Như Lai hành Như Lai sự”, truyền thừa mạng mạch Phật Pháp tại thế gian. Còn ngược lại với chuẩn mực trên, quý Phật tử nên biết rằng đó chẳng phải là Thích-tử chơn chánh, cho dù hư danh của vị ấy được truyền tụng khắp 5 châu 4 bể đi chăng nữa. Do đó, nhất thiết quý Phật tử trước hãy nhận chân phân biệt cho rõ ràng thế nào là Bậc chơn tu, Thiện-tri-thức với giả tu; sau mới thân cận hầu lợi lạc tiến tu.

Phật tử tại gia nên nhớ: chỉ cúng dường cho Bậc chơn tu giới đức thanh tịnh mà thôi. Cúng dường Tăng Bảo chơn tu thì không ngoài Tứ sự; còn cúng dường Phật Bảo thì nơi tự thân mình tinh tấn tu hành chơn thật!

Còn đó lời Phật dạy để tất cả cùng suy nghiệm, thọ trì:

  1. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó là truyền thuyết.
  2. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truyền thống.
  3. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.
  4. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong sách vở hay Kinh điển.
  5. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó lý luận siêu hình.
  6. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.
  7. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.
  8. Chớ vội tin điều gì, khi điều đó được đánh giá trên những dữ kiện hời hợt.
  9. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.
  10. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay Đạo sư của mình tuyên thuyết.

(trích Tăng Chi Bộ Kinh)

Người tâm không an định,
Chánh Pháp không liễu tri,
Tín tâm bị lung lạc,
Trí tuệ chẳng đạt gì.
(trích Kinh Pháp Cú)

Các con hãy tự mình thắp đuốc Trí Huệ mà đi. 
Tin Ta mà không hiểu Ta, ấy là phỉ báng Ta
”.

                                                                 (Phật ngôn)

Mong tất cả tỉnh tâm tu Phật!

Diệu A Di Đà Phật _()_

Cổ Thiên

————————————

Tham khảo:

–   Chơn xuất gia
–   Chơn cúng dường